..Có 1 người đi lang thang trên đường khi trời mưa
...Có những hạt mưa rơi ướt cả tâm hồn
...Có một trái tim đang tan nát...đau nhói
...Có một tình yêu trao đi đã bị chà đạp
...Và có những giọt nước mắt rơi xuống nhiều hơn cả mưa
Mưa...
...Có một người vô tình làm trái tim mình đau
...Có một hòn đá vô tình làm mình ngã...
Nhưng...
...Không ai đỡ mình dậy khi mình vấp ngã
...Không ai an ủi mình khi mình buồn
...Không ai lau nước mắt cho mình
...Không ai hiểu được mình đang buồn như thế nào
Và...
...Hình như cả thế giới còn lại mình mình
...Hình như chỉ có mình mình đau
...Hình như chỉ có một mình mình nhớ
...Hình như chỉ có một mình mình điên
...Hình như chỉ có một mình mình trong mưa
...Hình như chỉ có một mình mình khóc
Tại sao...?
...Lại phải khóc khi người ta lừa dối
...Lại phải buồn khi chỉ có một mình mình
...Lại phải yêu khi người ta chẳng coi mình ra gì?
...Lại phải theo đuổi 1 hạnh phúc không có thật...
Thế thì...
...Cứ giả vờ quên để người ta không bận tâm
...Cứ giả vờ mình không khóc để người ta không thấy phiền
...Cứ giả vờ mình mạnh mẽ lắm để người ta không suy nghĩ
...Cứ giả vờ mình vui để người ta không thấy mình buồn
............
Đành vậy thôi...!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét